Tội phản bội tổ quốc điều 108 Bộ luật hình sự năm 2015 quy định như thế nào? Phản bội tổ quốc là tội nặng nhất đúng hay sai? Dưới đây là phân tích chi tiết về quy định này.
Mục lục
I. Tội phản bội tổ quốc theo Điều 108 Bộ luật hình sự năm 2015
Điều 108. Tội phản bội Tổ quốc
1. Công dân Việt Nam nào câu kết với nước ngoài nhằm gây nguy hại cho độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, chế độ xã hội chủ nghĩa và Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, tiềm lực quốc phòng, an ninh, thì bị phạt tù từ 12 năm đến 20 năm, tù chung thân hoặc tử hình.
2. Phạm tội trong trường hợp có nhiều tình tiết giảm nhẹ, thì bị phạt tù từ 07 năm đến 15 năm.
3. Người chuẩn bị phạm tội này, thì bị phạt tù từ 01 năm đến 05 năm.
1. Các yếu tố cấu thành tội phạm
Để xác định một hành vi có vi phạm Điều 108 Bộ luật hình sự năm 2015 hay không, cơ quan chức năng dựa trên 4 yếu tố cơ bản sau đây:
– Chủ thể: Là công dân Việt Nam có năng lực trách nhiệm hình sự đầy đủ. Đây là đặc điểm riêng biệt, vì chỉ công dân Việt Nam mới có nghĩa vụ trung thành với Tổ quốc Việt Nam.
– Khách thể: Xâm phạm trực tiếp đến “độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ” của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
– Mặt khách quan: Hành vi cấu thành bao gồm việc câu kết với nước ngoài nhằm gây nguy hại cho độc lập, chủ quyền… Cụ thể là các hành vi như: giúp sức cho nước ngoài xâm lược, cung cấp bí mật nhà nước, hoặc các hành động phá hoại khác.
– Mặt chủ quan: Lỗi cố ý trực tiếp. Người phạm tội nhận thức rõ hành vi của mình là nguy hiểm nhưng vẫn mong muốn thực hiện nhằm mục đích phản bội lại lợi ích của đất nước.
2. Khung hình phạt của tội phản bội Tổ quốc
Điều 108 chia làm hai khung hình phạt chính dựa trên mức độ nghiêm trọng:
| Điều, khoản | Khung hình phạt |
| Khung 1 (Khoản 1) | Phạt tù từ 12 năm đến 20 năm, tù chung thân hoặc tử hình. |
| Khung 2 (Khoản 2) | Phạt tù từ 07 năm đến 15 năm (áp dụng cho trường hợp có tình tiết giảm nhẹ đáng kể). |
| Giai đoạn chuẩn bị (Khoản 3) | Phạt tù từ 01 năm đến 05 năm. |
Lưu ý: Đây là một trong số ít các tội danh mà ngay cả khi mới chỉ “chuẩn bị” phạm tội (chưa gây ra hậu quả thực tế) đã có thể đối mặt với án tù lên đến 5 năm.
3. Điểm khác biệt giữa tội Phản bội Tổ quốc (Điều 108) và tội Gián điệp (Điều 110).
Nhiều người dễ nhầm lẫn giữa tội Phản bội Tổ quốc (Điều 108) và tội Gián điệp (Điều 110). Tuy nhiên, hai tội danh này có những điểm khác nhau mà cần phân biệt:
– Điều 108: Chỉ áp dụng cho công dân Việt Nam.
– Điều 110: Có thể áp dụng cho cả người nước ngoài hoặc người không quốc tịch.
Hành vi ở Điều 108 mang tính chất “câu kết”, tạo tiền đề hoặc giúp sức trực tiếp cho thế lực nước ngoài xâm phạm chủ quyền quốc gia ở quy mô lớn và toàn diện hơn.
Pháp luật Việt Nam luôn đề cao tính răn đe đối với các tội danh xâm phạm an ninh quốc gia. Tuy nhiên, chính sách khoan hồng cũng được áp dụng nếu người phạm tội tự thú, thành khôn khai báo hoặc lập công chuộc tội trong quá trình điều tra.
II. Phản bội Tổ quốc là tội nặng nhất đúng hay sai?
Tại Điều 44 Hiến pháp 2013 quy định như sau:
Điều 44.
Công dân có nghĩa vụ trung thành với Tổ quốc.
Phản bội Tổ quốc là tội nặng nhất.
Như vậy, căn cứ quy định tại Điều 44 Hiến pháp 2013 thì tội phản bội Tổ quốc là tội nặng nhất.
Vì sao phản bội Tổ quốc là tội nặng nhất?
Một vụ giết người hay cướp tài sản gây đau thương cho một cá nhân hoặc một gia đình. Tuy nhiên, đối với Tội Phản bội Tổ quốc, hành vi câu kết với nước ngoài để xâm phạm chủ quyền có thể dẫn đến chiến tranh, mất đất đai, biển đảo, và đẩy hàng triệu đồng bào vào cảnh lầm than, nô lệ. Hậu quả này mang tính hủy diệt đối với toàn thể dân tộc và kéo dài qua nhiều thế hệ.
Trong văn hóa và tư duy của người Việt Nam, phản bội Tổ quốc (thường được gọi dân dã là “Việt gian” hay “bán nước”) luôn bị xem là tội nặng nhất và đáng bị lên án nhất.
Khi một người có thể phạm tội vì hoàn cảnh, nhưng hành vi “rước voi về giày mả tổ” hoặc câu kết với ngoại bang để làm hại đồng bào mình được coi là sự suy đồi tột cùng về nhân cách.
Lịch sử Việt Nam gắn liền với các cuộc đấu tranh dựng nước và giữ nước. Do đó, sự trung thành với quốc gia được đặt lên hàng đầu trong hệ thống giá trị đạo đức.
Hiến pháp là đạo luật gốc. Khi Hiến pháp tuyên bố một tội danh là “nặng nhất”, nó xác lập một thứ bậc ưu tiên tuyệt đối cho các giá trị cần bảo vệ.
– Bảo vệ sự tồn tại của Quốc gia: Mọi quyền lợi khác (quyền tài sản, quyền tự do, thậm chí quyền sống) chỉ có thể thực hiện được khi quốc gia đó có độc lập và chủ quyền. Nếu mất nước, mọi bộ luật khác đều trở nên vô nghĩa.
– Vị trí trong hệ thống pháp luật: Trong Bộ luật Hình sự, tội này luôn được đặt ở Chương XIII (Các tội xâm phạm an ninh quốc gia) và đứng ở Điều 108. Đây là “vị trí danh dự” đầu tiên của Chương này, khẳng định tính chất nguy hiểm hàng đầu.
– Không có thời hiệu truy cứu: Đối với hầu hết các tội phạm, sau 20 năm nếu không bị phát hiện thì sẽ không bị truy cứu. Nhưng với tội Phản bội Tổ quốc, thời hiệu là vĩnh viễn. Dù 50 năm hay đến cuối đời, kẻ phản bội vẫn phải đối mặt với công lý.
Nếu xét về mặt đạo lý làm người thì nghĩa vụ trung thành với Tổ quốc là nghĩa vụ thiêng liêng và tự nhiên nhất của mỗi công dân.
Một người sinh ra, lớn lên, được bảo vệ và nuôi dưỡng bởi quốc gia nhưng lại quay lại dùng bí mật hoặc sức mạnh của ngoại bang để chống lại chính nơi mình sinh ra. Đây được coi là sự suy đồi tột cùng về nhân cách trong mọi nền văn hóa.
Việt Nam là quốc gia trải qua hàng ngàn năm đấu tranh giữ nước. Sự hy sinh của hàng triệu người đi trước để giữ gìn độc lập đã biến lòng trung thành thành một chuẩn mực đạo đức cao nhất. Do đó, phản bội Tổ quốc bị xã hội coi là tội lỗi không thể dung thứ, vi phạm đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”.
III. Ví dụ về tội phản bội Tổ quốc
Ví dụ 1: Một sĩ quan quân đội hoặc công dân có quyền tiếp cận bản đồ phòng thủ biên giới, bí mật về hệ thống radar, tên lửa của Việt Nam và chủ động liên lạc, chuyển giao các dữ liệu này cho tình báo nước ngoài để họ lên kế hoạch tấn công hoặc xâm lược.
Ví dụ 2: Trong bối cảnh có xung đột vũ trang, một công dân Việt Nam dẫn đường cho quân đội nước ngoài tiến vào các vị trí hiểm yếu, hoặc cung cấp lương thực, vũ khí, thông tin nội bộ giúp quân nước ngoài chiếm đóng lãnh thổ Việt Nam.
Ví dụ 3: Một cá nhân nhận tiền và chỉ đạo trực tiếp từ cơ quan đặc vụ nước ngoài để xây dựng các cơ sở hạ tầng ngầm, hoặc tổ chức các hoạt động vũ trang tại vùng biên giới nhằm tách rời một phần lãnh thổ ra khỏi sự quản lý của Nhà nước Việt Nam.
Vụ án Lê Quốc Túy và Mai Văn Hạnh
Đây là một trong những vụ án nổi tiếng nhất trong lịch sử tư pháp Việt Nam (Kế hoạch CM-12) liên quan đến tội Phản bội Tổ quốc.
– Hành vi: Lê Quốc Túy và Mai Văn Hạnh (đều là người gốc Việt) đã cầm đầu tổ chức “Mặt trận thống nhất các lực lượng yêu nước giải phóng Việt Nam”.
– Yếu tố câu kết: Họ đã câu kết với các cơ quan tình báo nước ngoài để nhận viện trợ vũ khí, tàu thuyền và tiền giả.
– Mục đích: Đưa các toán gián biệt kích xâm nhập bằng đường biển vào Việt Nam để thực hiện các hoạt động vũ trang, ám sát cán bộ và gây bạo loạn nhằm lật đổ chính quyền.
– Kết quả: Vụ án bị triệt phá bởi lực lượng Công an nhân dân Việt Nam. Năm 1984, Tòa án đã tuyên án tử hình đối với các đối tượng cầm đầu về tội Phản bội Tổ quốc.
IV. Phân biệt Tội phản bội Tổ quốc (điều 108) và Tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền (Điều 109)
Việc phân biệt hai tội danh này là cực kỳ quan trọng vì chúng đều thuộc Chương XIII (Các tội xâm phạm an ninh quốc gia) nhưng có hành vi khách quan và mục đích xâm phạm khác nhau.
| Tiêu chí | Tội phản bội Tổ quốc (Điều 108) | Tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền (Điều 109) |
| Đối tượng tác động | Độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc. | Sự vững mạnh và tồn tại của chính quyền nhân dân. |
| Chủ thể | Chỉ là công dân Việt Nam. | Công dân Việt Nam, người nước ngoài hoặc người không quốc tịch. |
| Hành vi khách quan | Câu kết với nước ngoài (như giúp nước ngoài xâm lược, cung cấp bí mật…). | Thành lập hoặc tham gia tổ chức nhằm lật đổ chính quyền (không nhất thiết phải có yếu tố nước ngoài). |
| Yếu tố nước ngoài | Bắt buộc phải có sự câu kết với nước ngoài. | Không bắt buộc (có thể là tổ chức nội địa tự phát). |
| Mục đích | Gây nguy hại cho độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ. | Nhằm lật đổ chính quyền nhân dân (thay đổi chế độ, bộ máy nhà nước). |
1. Sự khác biệt về “Tổ chức”
– Tại Điều 109, hành vi điển hình là việc hình thành tổ chức (như thành lập đảng phái đối lập, hội nhóm bí mật) có cương lĩnh, điều lệ nhằm xóa bỏ chính quyền hiện tại.
– Ở Điều 108, trọng tâm không nhất thiết phải là một tổ chức nội địa mà là hành vi “bắt tay” (câu kết) với một thế lực ngoại bang để làm hại đất nước.
2. Tính chất nguy hiểm
Cả hai đều có khung hình phạt cao nhất là Tử hình, cho thấy tính chất đặc biệt nghiêm trọng của chúng. Tuy nhiên, vẫn có sự khác biệt:
– Điều 108 mang tính ngoại xâm: Rước giặc vào nhà hoặc giúp giặc đánh nhà mình.
– Điều 109 mang tính “nội biến”: Muốn thay đổi trật tự chính trị bên trong.
3. Ví dụ minh họa
– Tội phản bội Tổ quốc Điều 108: Một sĩ quan quân đội cung cấp bản đồ phòng thủ biên giới cho quân đội nước ngoài để họ tấn công Việt Nam.
– Tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền (Điều 109): Một nhóm người lập ra một tổ chức chính trị, vận động người dân bạo loạn hoặc dùng vũ lực để chiếm các cơ quan nhà nước nhằm tuyên bố chính quyền mới.
Trong thực tế, một hành vi có thể thỏa mãn cả hai tội danh (ví dụ: lập tổ chức lật đổ chính quyền dưới sự chỉ đạo và tài trợ trực tiếp của nước ngoài). Khi đó, cơ quan tố tụng sẽ xem xét hành vi nào là chủ đạo hoặc cấu thành tội phạm nặng hơn để truy tố.
Công ty luật Nhân Hậu Văn phòng luật sư Nhân Hậu